+44(0) 121 311 0550 info@millenniumcargo.com

Có những ngày bạn biết chắc mình sẽ nhớ mãi suốt đời.

Đó là tôi, thứ Bảy tuần trước, tại sự kiện “Trở về thuở ban đầu”. Một ngày đêm trọn vẹn không chỉ là một buổi hòa nhạc – mà còn là một phần lịch sử âm nhạc. Một lời chia tay đúng nghĩa với dòng nhạc heavy metal, được chuẩn bị suốt hàng thập kỷ. Và tất cả diễn ra ở đâu? Sân vận động Villa Park. Sân nhà của đội bóng tôi. Nơi tôi đã đặt chân đến nhiều lần đến nỗi không thể đếm xuể.

Nhưng đêm đó, không phải là về bóng đá. Trong một buổi tối khó quên, sân vận động Villa Park đã được biến đổi hoàn toàn. Black Sabbath – ban nhạc đã khởi đầu tất cả vào năm 1968 – đã trở về Birmingham. Nơi mà mọi chuyện bắt đầu. Và họ đã chơi buổi diễn cuối cùng trong sự nghiệp của mình. Nhưng không chỉ có Black Sabbath… Pantera. Anthrax. Slayer. Lamb of God. Alice in Chains. Ronnie Wood, Stephen Tyler, Chad Smith và nhiều người khác nữa – những “nhân vật huyền thoại” của nhạc heavy metal… Được dẫn dắt bởi Jason Momoa – đúng vậy, chính là Aquaman. Và ngay giữa sân khấu, là Ozzy Osbourne. 76 tuổi. Đang chiến đấu với bệnh Parkinson. Đang vật lộn với cột sống. Nhưng ông ấy vẫn ở đó… vẫn đứng (thực ra là ngồi), vẫn hát, vẫn cống hiến tất cả những gì mình còn lại. Thật chân thực. Thật mạnh mẽ. Và tôi phải thành thật mà nói – nó đã tác động đến tôi mạnh mẽ hơn tôi tưởng. Thật xúc động. Tôi đã khóc ba lần – và tôi không hề xấu hổ khi thừa nhận điều đó. Khi Slayer và Pantera bước lên sân khấu, tất cả mọi thứ ùa về. Âm nhạc. Những kỷ niệm. Những năm tháng đã qua.

Bởi vì vấn đề là… tôi vừa xem Iron Maiden biểu diễn cách đây chỉ hai tuần – họ vẫn còn rất sung sức sau năm thập kỷ. Black Sabbath thì đang kết thúc sự nghiệp sau gần 60 năm . Và điều đó khiến tôi suy nghĩ:

Thời gian trôi đi đâu mất rồi?

Năm nay Millennium Cargo tròn 28 tuổi. Tôi năm nay 54 tuổi. Nhưng khi đứng giữa đám đông đó, cùng hò hét theo lời bài hát với các bạn trẻ, tôi cảm thấy mình như mới 18 tuổi. Và sự thật là, thời gian trôi qua rất nhanh. Vì vậy, nếu bạn rút ra được điều gì từ bài viết này, hãy nhớ điều này:

Hãy tận dụng tối đa thời gian của bạn.

Hãy tận hưởng những gì bạn làm. Hãy thực sự tận hưởng nó. Hãy xây dựng doanh nghiệp để nó phục vụ bạn – chứ không phải để trói buộc bạn vào bàn làm việc. Tôi đã làm trong ngành vận tải hàng hóa từ khi tốt nghiệp. Và tôi vẫn yêu thích công việc đó cho đến bây giờ. Nhưng tôi đã xây dựng Millennium để tôi có thể tận hưởng những khoảnh khắc như công việc đó. Du lịch vòng quanh thế giới. Theo chân Villa khắp châu Âu. Dành thời gian cho gia đình. Và vẫn giữ cho guồng máy hoạt động. Vì vậy, bất kể bạn đang xây dựng điều gì – hãy đảm bảo rằng nó mang lại lợi ích cho bạn. Cuộc sống quá ngắn ngủi để làm điều gì kém hơn thế.

Khoảnh khắc nào khiến bạn cảm thấy "cuộc sống trôi quá nhanh"? Tôi rất muốn nghe về điều đó…