+44(0) 121 311 0550 info@millenniumcargo.com

Bạn sẽ không tin nổi đâu…

Trong 38 năm làm việc trong ngành vận tải hàng hóa, tôi chỉ mới được lên tàu một lần duy nhất. Nghe có vẻ điên rồ, phải không? Nhất là khi bạn nghĩ đến công việc tôi đang làm. Tôi đã dành gần bốn thập kỷ để vận chuyển container khắp thế giới. Tàu thuyền là nguồn thu nhập chính của tôi. Nhưng được lên tàu ư? Một cơ hội hiếm có. Sự thật là, tôi không thường xuyên đến các cảng. Chúng khá xa so với Birmingham – và giống như hầu hết các chủ doanh nghiệp khác, tôi thường bận rộn với email, điện thoại, vấn đề cần giải quyết, những chuyện khẩn cấp cần xử lý. Bạn biết đấy, chuyện thường ngày thôi.

Nhưng tuần trước, tôi đã cố gắng và lái xe xuống cảng Felixstowe. Lên xe, hướng về phía đông nam và bắt đầu hành trình. Và bạn biết không? Đó chính xác là những gì tôi cần. Chuyến đi cho tôi không gian để suy nghĩ. Vài giờ yên tĩnh để suy ngẫm – không điện thoại, không email, không gì làm phiền. Chỉ có tôi, đường cao tốc và một chút nhạc Black Sabbath trên dàn âm thanh.

Khi đến nơi, tôi đi dạo xuống khu bến cảng. Nếu bạn đã từng đến đó, bạn sẽ biết – đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc. Những con tàu khổng lồ, những hàng container, những cần cẩu di chuyển và xếp chồng lên nhau như một trò chơi Tetris khổng lồ. Thật dễ quên mất chúng ta đang thực sự làm việc gì khi dành phần lớn thời gian ngồi sau bàn làm việc. Nhưng đứng đó, nhìn thấy tất cả hoạt động – điều đó nhắc nhở tôi lý do tại sao tôi lại chọn ngành vận tải hàng hóa ngay từ đầu. Tôi cũng gặp lại một vài người quen cũ – bạn bè, đồng nghiệp, những chủ doanh nghiệp khác. Những người tôi đã biết nhiều năm. Những người tôi tin tưởng và tôn trọng. Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện đúng nghĩa. Nói về những gì đang diễn ra trong thế giới vận tải hàng hóa. Trao đổi những hiểu biết, cười đùa và chia sẻ ý tưởng về hướng đi của ngành.

Và điều đó khiến tôi chợt nhận ra…

Chúng ta chưa làm điều này đủ thường xuyên.

Chúng ta đều quá gắn bó với máy tính xách tay và điện thoại đến nỗi quên mất giá trị của việc ngồi đối diện với ai đó. Để trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm và chỉ đơn giản là nói chuyện. Không phải trong một cuộc họp Teams. Không phải qua email. Mà là trực tiếp. Thế giới kỹ thuật số tiện lợi – tôi thừa nhận điều đó – nhưng nó không thể thay thế cho sự kết nối thực sự.

Tôi lái xe trở lại Birmingham với cảm giác tràn đầy năng lượng. Thậm chí là cảm hứng. Một vài ý tưởng mới mẻ nảy sinh, và một cái nhìn đúng đắn hơn mà tôi đã không cảm nhận được trong một thời gian dài. Điều đó nhắc nhở tôi tầm quan trọng của việc ra ngoài kia. Để xem những gì đang diễn ra trên thực tế. Để giữ liên lạc với những người tốt.

Vậy đây là lời nhắc nhở nhỏ của tôi cho tuần này – Lần cuối cùng bạn bước ra khỏi thói quen thường ngày là khi nào? Lên xe, đi đến một nơi mới và dành thời gian cho những người thực sự hiểu bạn? Có lẽ nên ghi điều này vào nhật ký của bạn đấy.