Tôi là người rất thích lịch sử. Luôn luôn là vậy.
Tôi luôn có niềm yêu thích đặc biệt khi tìm hiểu về quá khứ. Những câu chuyện. Những con người. Những quyết định. Những hậu quả. Và cách mà rất nhiều điều chúng ta làm ngày nay được định hình bởi những gì đã xảy ra trước đó.
Ví dụ như trận Đại hỏa hoạn Luân Đôn. Tháng 9 năm 1666. Một đám cháy nhỏ bùng phát trong một tiệm bánh trên phố Pudding Lane. Ban đầu không có gì đáng lo ngại, nhưng chỉ trong vài giờ, nó đã trở thành một đám cháy dữ dội.
Luân Đôn thời đó gồm những con phố hẹp và những ngôi nhà khung gỗ san sát nhau. Khi ngọn lửa bùng lên, chúng không có cơ hội sống sót. Trong bốn ngày, đám cháy đã phá hủy hơn 13.000 ngôi nhà, 87 nhà thờ và hàng chục tòa nhà công cộng – bao gồm cả Nhà thờ Thánh Phaolô. Ước tính 70.000 người mất nhà cửa, và số người chết vẫn chưa được biết rõ, hoặc còn gây tranh cãi… với con số ước tính từ 6 đến hàng trăm người thiệt mạng.
Thật bi thảm. Khủng khiếp. Tàn bạo. Nhưng đây là phần mà hầu hết mọi người bỏ qua… Vụ hỏa hoạn đó – bất chấp sự tàn phá – cũng là khởi đầu của một điều tốt đẹp hơn. Nó buộc thành phố phải xây dựng lại. Khôn ngoan hơn. Mạnh mẽ hơn. Thông minh hơn. Những con hẻm chật hẹp và vật liệu dễ cháy đã biến mất. Thay vào đó là những con phố rộng hơn, những tòa nhà bằng gạch và những quy định xây dựng thực sự đầu tiên ở Anh. Thậm chí có người còn tin rằng vụ hỏa hoạn đã giúp xóa sổ bệnh dịch hạch bằng cách thanh lọc những khu vực trong thành phố bị chuột và dịch bệnh hoành hành. Đó là một bước ngoặt. Một trong những khoảnh khắc hiếm hoi mà thảm họa có thể xóa sạch mọi thứ trong quá khứ.
Thật buồn cười là sự tiến bộ thường đến sau khi mọi thứ sụp đổ, phải không? Chúng ta thường chống lại sự thay đổi khi mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ. Nhưng khi áp lực đè nặng – khi chúng ta buộc phải dừng lại và suy nghĩ lại – đó là lúc những bước đột phá thực sự thường xảy ra. Cho dù đó là mất khách hàng, dự án thất bại, hay tuyển dụng sai người – những khoảnh khắc khó khăn đó cuối cùng có thể là tia lửa khơi nguồn cho điều gì đó tốt đẹp hơn nhiều. Và theo kinh nghiệm của tôi, những người dám đối mặt với thử thách sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Vậy câu hỏi của tôi dành cho các bạn tuần này là… “Ngọn lửa lớn” của bạn là gì? Khoảnh khắc mà mọi thứ dường như đều đi sai hướng – nhưng khi nhìn lại, nó đã thúc đẩy bạn làm mọi việc khác đi? Hãy chia sẻ với tôi – tôi rất muốn nghe câu chuyện của bạn.